TRANH CHẤP HÔN NHÂN: GỠ CHO BÀ SAO ĐÂY?

TRANH CHẤP HÔN NHÂN: GỠ CHO BÀ SAO ĐÂY?
- Bài viết của Luật sư Lê Vinh, Trưởng Văn phòng Luật sư Chương Dương. Bài viết chỉ thể hiện quan điểm chủ quan của người viết lúc viết, dựa vào thông tin trên các phương tiện thông tin đại chúng -
     Vụ ly hôn vợ chồng ông chủ Trung Nguyên chưa kết thúc. Còn phúc thẩm, thậm chí giám đốc thẩm.
     Thế mà, kẻ khóc người cười, hai người biểu cảm như thể xong rồi.
     Mâu thuẫn giữa họ bắt đầu bằng việc giành quyền điều hành Công ty CP cà phê hòa tan Trung Nguyên, tháng 5/2016. Trước đó, Sở Kế hoạch Đầu tư Bình Dương cấp Giấy Chứng nhận Đăng ký Doanh nghiệp cho Công ty CP cà phê hòa tan Trung Nguyên với nội dung: Đại diện theo pháp luật của công ty là ông Đặng Lê Nguyên Vũ. Bà Lê Hoàng Diệp Thảo, trước đó đại diện theo pháp luật công ty, cho rằng việc thay đổi này là sai trái và kiện ra nhà chức trách.  Bà cho ông bị tâm thần và đòi tòa tuyên ông bắt buộc chữa bệnh. Đổi lại, ông Vũ kiện bà Thảo về việc xử dụng sai con dấu trong Tập đoàn Trung Nguyên. Ông cũng kiện bà về việc lợi dụng chi nhánh sản xuất cà phê của tập đoàn tại Bắc Giang để sản xuất thương hiệu King‘s coffee, thương hiệu của riêng bà.
Nửa cuối 2018, bà Thảo đâm đơn ly hôn. Trong các buổi làm việc trước phiên tòa, bà đề nghị ông Vũ chọn 1 trong 2 thương hiệu quan trọng nhất, G7 hay Trung Nguyên. Chọn Trung Nguyên thôi G7 và ngược lại. Ông Vũ không chịu. Trong phiên tòa, thay vì đòi G7 hay Trung Nguyên, bà chuyển qua đòi cổ phần. Cụ thể, bà muốn 51% cổ phần tại Công ty CP Đầu tư Trung Nguyên, sở hữu thương hiệu Trung Nguyên. Với các công ty khác – gồm Công ty CP cà phê hòa tan Trung Nguyên, sở hữu thương hiệu G7, bà muốn 50% cổ phần. Ông Vũ thì muốn 100% cổ phần, thanh toán lại cho bà số tiền tương đương 30% cổ phần.
     Kết quả phiên tòa ngày 27/3: Tòa tuyên ông Vũ nắm 100% cổ phần, thanh toán lại bằng tiền 40% cổ phần cho vợ. Theo bà Thảo: “ Đây là bản án bất công với mẹ con tôi “. Với ông Vũ, nụ cười của “ qua “ cho thấy đó là chiến thắng vang dội.
     Trong bài trả lời phỏng vấn mà báo điện tử Pháp luật tp HCM đăng ngày 1/4/2019, bà Thảo, hơi muộn nhưng cần thiết, đã cho người ta thấy bà mới là người tài năng. Bà đóng góp không nhỏ làm Trung Nguyên nổi như cồn. Bà nói cầu cà phê thế giới tăng 2 – 4%/năm, ngành cà phê Việt Nam có thể tăng từ 9 – 11%/năm. Bà muốn tăng doanh thu xuất khẩu cà phê, từ 3 tỷ USD/năm như giờ, lên cao nữa. Bà muốn cà phê thành hình ảnh quốc gia Việt Nam. Bà muốn người trồng cà phê có ý thức hơn. Bà hiểu cafein như thứ tăng sáng trí. Bà nói không ai pha cà phê ngon hơn bà. Cà phê với bà là đam mê mãnh liệt. Có thể nói, bài báo khiến công chúng ngỡ ngàng. Bà vừa là người lùi lại để chồng tỏa sáng, nhưng cũng rất tài.
     Duy chỉ có điều, kết quả vụ án đúng như cách bà cảm nhận về nó. Nếu đó là “ Quả “, thì có nhiều “ Nhân “ giải thích. Bà có ý định ly hôn từ hàng năm trước. Đáng ra nên có đường đi nước bước, đội ngũ cộng tác phù hợp, thì hình như bà thiếu hoàn toàn. Ai lại đi kiện chồng tâm thần! Về lý, như sóng đánh đá. Về tình, bà giành được sự thông cảm không? Rồi nữa, sao lại đi tiếp cận vụ việc như vụ ly hôn thường, ra tòa chia đôi tài sản, nhờ tòa xử theo luật? Tại sao không coi đây là vụ M & A ( mua bán, sáp nhập doanh nghiệp )? Tại sao yêu sách muốn nắm giữ cổ phần gắn với quản trị một thương hiệu, Trung Nguyên hay G7, không được đưa ra? Tại sao những thông tin về cafein, ngành cà phê, thương hiệu quốc gia, quỹ hỗ trợ người trồng cà phê … không được đề cập với tòa, để chứng của năng lực quản trị? Tại sao không có nỗ lực đàm phán cùng thắng được đưa ra ngoài phiên tòa, không có chiến dịch truyền thông tinh khôn nào? Tại sao ở tòa không có minh chứng nào cho thấy dưới tay bà Trung Nguyên vẫn phát triển kể cả khi ông chồng thiền 49 ngày trên núi M’ Đrak? Không biết tiêu tiền vào đâu hay sao?
     Dù sao, bà vẫn còn hi vọng ở phiên phúc thẩm ( Ai lại không kháng cáo, trừ khi bà nghe Phật – Buông ). Bản án sơ thẩm hàm chứa nhiều tranh cãi. Một số chuyên gia cho rằng tòa tuyên ông Vũ nắm 100% cổ phần, thanh toán bằng tiền cho vợ là đúng. Một số thì cho rằng chỉ cần tuyên ông Vũ 60, bà Thảo 40. Sau cứ theo Luật Doanh nghiệp. Người viết thì ái ngại cho bà: Ông Vũ nắm 100% cổ phần, nghĩa là ông ấy có quyền quyết định không chia đồng cổ tức nào, giành để đầu tư hết. Vậy quyền được hưởng cả phần lợi tức, vốn dĩ gắn với quyền tài sản của bà Thảo có bị vi phạm nghiêm trọng không? Rồi cách nào để bà Thảo được nhận tiền? Ông Vũ chỉ cần thông qua ĐH cổ đông quyết định chưa thanh toán bằng tiền cổ phần bà Thảo. Nói thẳng, người viết đặt cửa cho khả năng án sơ thẩm bị hủy.
     Về phần bà Thảo, ở sơ thẩm, bà đã đòi Trung Nguyên hay G7, rồi đòi 50% hay 51% cổ phần, lên phúc thẩm, bà tiếp tục đòi như vậy chẳng sao. Chỉ cần bà thêm yêu sách: Sở hữu cổ phần với đầy đủ quyền của một cổ đông, nghĩa là có quyền hưởng cổ tức, có quyền bán cho người khác, có quyền tham gia quản trị công ty, thậm chí cứ tiếp tục yêu cầu được quản trị Trung Nguyên hay G7. Điều này chẳng mâu thuẫn gì với yêu cầu ban đầu của bà, chỉ là chi tiết hơn. Tòa phúc thẩm cũng không cần hủy án sơ thẩm, chỉ cần sửa lại.
     Tóm lại, ông Đặng Lê Nguyên Vũ đã ứng Thiên Mệnh, tức là được Trời chỉ lối. Bà Lê Hoàng Diệp Thảo cũng nên được dẫn đạo.